Ngày 27 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ CHỈ NHỚ EM THÔI ĐÃ ẤM LÒNG

CHỈ NHỚ EM THÔI ĐÃ ẤM LÒNG

Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Chim bay về tổ mỗi hoàng hôn...
Nắng chiều vời vợi màu thương nhớ
Vóc dáng người yêu ở phương xa...


Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Đêm về chăn gối thiếu hơi em... 
Dường như có tiếng chân bước khẻ
Bóng dáng người yêu đến bên thềm...


Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Đêm về mơ giất mộng đào nguyên...
Hóa thân Từ Thức trong tích cũ
Ái ân, say đắm với Giáng Hương... 


Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Vần thơ, điệu nhạc tỏ niềm riêng...
Gửi người duyên phận trong tiền kiếp
Kiếp này phận số đã an bày...


Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Chim bay về tổ ngập thương yêu...
Dòng sông thương nhớ xuôi về biển
Bờ biển nhớ thương đợi sóng về...


Chỉ nhớ em thôi đã ấm lòng
Nữa đời vương vấn nợ hồng nhan...
Một gả làm thơ, say mê nhạc
Đường đời phiêu lãng, biết dừng chân...


Buổi tối ngày 27 tháng 07 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH


Ngày 25 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ NGƯỜI VỀ TỪ CÕI TRĂM NĂM

NGƯỜI VỀ TỪ CÕI TRĂM NĂM
Người từ vô tận tái sinh
Đi qua trần thế mang tình nhân gian...
Trăm năm tao ngộ một giờ
Tình thương vô tận bất ngờ tái sinh...
(Thơ Bùi Giáng)


Người về từ cõi trăm năm
Mang theo duyên nợ, tiền căn kiếp nào...
Gặp tôi giữa chốn bụi trần
Gieo lòng thương nhớ, yêu thương muộn màng...


Ông tơ, bà Nguyệt se duyên !
Kiếp xưa không trọn, kiếp này vương mang...
Trần gian thời khắc an bày !
 Gặp nhau nối lại mối tình xa xưa...


Người mang một mảnh hình hài
Thướt tha tơ liểu rũ buông bên hồ...
Mắt nhìn đằm thắm yêu thương
Môi lơi giọng nói, sẽ sàng yêu thương...


Tôi từ một dạo gặp người
Nhớ người đến nổi..., không quên được người !
Thương người hơn bản thân tôi
Yêu người như thể..., mới yêu lần đầu !


Tôi từ một dạo gặp người !
Hồn tôi trẻ lại, tình tôi dâng đầy...
Tái sinh một mối nợ duyên
Mở lòng tôi đón chờ người trăm năm...


Người về từ cõi trăm năm
Chờ tôi người đã..., chờ trăm năm rồi !
Tình duyên trời đã an bày
Tôi chờ người đã..., có trăm năm rồi ! 


Buổi sáng ngày 25 tháng 07 năm 2014
Cảm tác từ lời thơ Bùi Giáng...
NGUYỄN ANH KHANH


BÀI THƠ TÓC EM GIỜ ĐÃ PHAI MÀU

TÓC EM GIỜ ĐÃ PHAI MÀU...

Bất chợt, anh nhìn em !
Mái tóc mượt dài, một thời con gái
Trong thơ anh là dòng suối tóc
Thả ngang bờ vai, hờ hững đợi chờ...



Dòng suối tóc mượt mà ngày xưa
Thời gian đã nhuộm màu sương khói...
Tóc phai màu vì yêu anh trước sau một mực !
Tóc phai màu vì lo lắng cho anh,
trước nổi gian lao, nghiệt ngả đường đời...



Tóc phai màu bởi những âu lo, phiền muộn
(những lúc anh vô tình làm khổ thân em !)
Tóc phai màu bởi những đêm cô đơn, hiu quạnh
(những lúc anh đi xa, chưa thể quay về...)



Anh hôn nhẹ lên mái tóc em
Nghe thoang thoảng hương thơm thời áo trắng...
Xưa cơn gió vô tình thổi tung làn tóc
(vướng nhẹ mắt anh qua cặp kính dầy...)


Anh vuốt nhẹ lên mái tóc em
Đêm dài thêm, tình yêu vẩy gọi
Đêm dịu dàng, say đắm bên nhau...
Hồn ngụp lặn giữa dòng thương nhớ
Cảm xúc trào dâng, rạo rực trong lòng...


Những sợi tóc phai màu vì tình yêu chung thủy...
Cho riêng anh..., duy nhất một mình anh !



Buổi trưa ngày 25 tháng 07 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH


Ngày 23 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ ƠN CHA NGHĨA MẸ

ƠN CHA NGHĨA MẸ  
Cho dù dốc hết hồn thơ
Cũng không tả hết công lao mẹ hiền...
Lời thơ dẩu viết cạn nguồn
Vẫn không kể hết công ơn cha già...


Đêm nằm, nghe bánh xe lăn
Lua khua, lọc cọc ngở như cha về...
Nhịp chuông xe ngựa leng keng  
Đường thôn trăng lặn, tiếng gà gáy vang...



Mồ hôi thấm ướt lưng trần
Sương đêm se lạnh, xác thân hao mòn...
Mồ hôi đổi lấy bát cơm
Nuôi đàn con trẻ lớn lên thành người...



Đời cha bao nổi nhọc nhằn
Sớm hôm, khuya tối, nắng mưa dãi dầu...
Chỉ mong con trẻ lớn khôn
Thành người hữu dụng, cuộc đời ấm no...


Mẹ vừa khêu sáng ngọn đèn
Lui cui nhuốm lữa nấu nồi cháo tươi...
Cho con lót dạ sớm mai
Mẹ còn nhóm chợ hừng đông kẻo tàn...



Mớ rau, củ quả qua ngày
Một thân cơ cực vì con, vì chồng...
Mắt thâm quầng bởi gian lao
Ánh nhìn vẫn sáng, ngời ngời tình thương...



Gian nan, lận đận thân gầy
Nuôi đàn con nhỏ như bầy cò non...
Cái ăn, cái mặc qua ngày
Cho con cái chữ, mai sau nên người...



Cho dù dốc hết hồn thơ
Cũng không tả hết công lao mẹ hiền...
Lời thơ dẩu viết cạn nguồn
Vẫn không kể hết công ơn cha già...



Nguyện cầu hai đấng sinh thành
An nhiên hưởng lạc nơi miền cỏ hoa...
Nghiệp căn viên mãn cõi trần
Hồn về cõi Phật, thiên đường vô ưu... 


Buổi chiều ngày 23 tháng 07 năm 2014
Nhà cổ Gia tộc một buổi chiều...
NGUYỄN ANH KHANH



Ngày 22 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ NGÀY GIỔ NHỚ MẸ

NGÀY GIỔ NHỚ MẸ
Ngày 24 tháng 07 năm 2014 
(ngày 28 tháng 06 năm 2014 AL)



Chiều xuống, tôi về bên Nhà cổ
Đốt nén nhang thơm nhớ mẹ hiền...
Khói hương lan tỏa miền ký ức
Thấp thoáng đâu đây, bóng mẹ già...



Thấm thoát từ ngày mẹ đi xa
Đến nay vừa độ một năm tròn...
Ảnh mẹ nhìn con buồn vời vợi
Lòng con thương nhớ quá mẹ ơi... 



Cánh võng dù xưa bên hiên cũ
Thời gian sờn, rách đã lâu rồi...
Con mang vá lại trông như mới
Đêm nằm, văng vẳng điệu hát ru...



Chiếc áo ngày xưa mẹ thường mặc
Đậm màu tím sẩm của thương yêu...
Ngày ngày con vẫn hôn ve vuốt
Thoang thoảng làn hơi của mẹ hiền...


Chiếc giường của mẹ còn lưu giữ
Thỉnh thoảng con nằm đỡ nhớ thương...
Nhiều đêm mộng tưởng như còn mẹ
Thao thức trông con, đợi con về...



Chái bếp bên hiên vắng bóng người
Bếp buồn, tro nhớ khói chiều buông...
Vẫn còn nguyên vẹn trong tiềm thức
Chỉ thiếu mẹ không nấu cơm chiều...



Chiều phũ khói sương mờ nhân ảnh
Tỉnh lặng vườn xưa vắng bóng người...
Mơ hồ trong cảnh xa xưa cũ
Thấp thoáng mẹ tôi đã trở về...



Chiều ngày 22 tháng 07 năm 2014
Nhà cổ Gia tộc một buổi chiều...
NGUYỄN ANH KHANH



Ngày 20 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ NHỚ NGƯỜI BẮC NINH

NHỚ NGƯỜI BẮC NINH

Lạ thật ! hôm nay tôi lại nhớ em !
Người con gái ở miền quê quan họ...
Có một thời tôi nhớ em say đắm
Và có một thời, tôi đã yêu em...


Tôi chưa về thăm miền quê quan họ
(và chưa lần nào tôi hát dân ca...)
"Người ơi, có nhớ tôi không ?
Tôi thì vẫn nhớ, vẫn thương về người..."


Làn Quan họ, ru hồn tôi say đắm !
Bởi tôi thương người con gái Bắc Ninh...
Em vẫn khuyên tôi giấc ngủ muộn màng
(anh cứ mãi thức..., thức khuya hoài vậy !)


Tôi không thể, không sao và không nói !
Tôi nhớ em người con gái Bắc Ninh...
Đã một thời tôi thương em nhiều lắm !
Và cả một đời, tôi vẫn nhớ về em...


Buổi tối ngày 20 tháng 07 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH


Ngày 19 tháng 07 năm 2014

BÀI THƠ TA CẦN NHAU

TA CẦN NHAU...

Ta cần nhau như mây cần gió
Gió đưa mây lên đỉnh tình yêu...
Mây dịu dặt tâm tình cùng gió
Gió và mây không thể xa rời...


Ta cần nhau như ngày cần đêm
Ngày thiếu đêm, ngày sẽ khô cằn...
Đêm thiếu ngày, đêm sẽ hồng hoang
Ngày xa vắng, đêm dài thương nhớ...


Ta cần nhau, mộng cần giất ngủ
Ngủ thật say, giất mộng tình yêu...
Vườn hoa mộng, xin dâng quả chín
Ngọt tình yêu hạnh phúc cho người...


Ta cần nhau trong từng hơi thở
Nhịp tim yêu, rộn rả tình thơ...
Tim ngừng đập không còn hơi thở !
Nếu một ngày ta phải xa nhau...


Anh cần em như mây cần gió
Đêm cần ngày, đêm bớt quạnh hiu...
Giất ngủ say, anh mơ thật đẹp
Từng nhịp tim, em nhớ về anh...


Khuya ngày 19 tháng 07 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH