Ngày 27 tháng 08 năm 2014

BÀI THƠ MỪNG SINH NHẬT

MỪNG SINH NHẬT 
(Cô em +Tuyet Tran  ngày 27 tháng 08 năm 2014)


Ngày em chào đời
Anh gửi tặng em...
Vần thơ nồng thắm
Dịu dàng sắc thu...


Ngày em chào đời
Nổi vui khôn xiết...
Từ trong ánh mắt
Mẹ cha thưở nào...


Anh gửi tặng em
Muôn điều may mắn...
Vạn sự tốt lành
Hạnh phúc đầy dâng...


Anh chúc mừng em
Qua rồi một thưở...
Ngây thơ, cặp sách
Bước chân vào đời...


Anh chúc cho em
Chung đôi hạnh phúc...
(có trong hiện tại !)
Hay trong tương lai...
(gặp người mến yêu !)


Anh chúc cho em
 Ước nguyện trong đời...
Mai sau thành đạt
Lợi danh đủ đầy...


Anh gửi tặng em
Một áng mây trời
Dìu dịu nắng thu 
Mơn man làn gió...
Cho em trang điểm
Dung nhan rạng ngời...


Buổi sáng ngày 28 tháng 08 năm 2014
Anh NGUYỄN ANH KHANH




Ngày 26 tháng 08 năm 2014

BÀI THƠ MỘT ĐỜI SƯƠNG GIÓ


MỘT ĐỜI SƯƠNG GIÓ...
(Quán Đàn ca Cổ nhạc buổi chiều ngày 26-08-2014)


Rượu cạn rồi, em ơi rót nữa !
Anh muốn say, say trọn đêm nay...
Anh vất bỏ con người nghiêm nghị !
Để cùng em vui trọn đêm dài...


Say chếng choáng, nhìn em đẹp thật !
Dù sao em vẫn đẹp cho người ...
Anh xin được một lần ôm ấp
Một lần thôi, dứt khoát một lần...


Có những lúc anh buồn rả rượi
Chợt nhớ em, anh lại đi tìm...
Rượu đắng cay, em rót ngọt ngào
Anh uống mãi, lịm hồn anh chết...


Người cười em sống đời kỷ nữ !
(bán xác thân cho khách làng chơi...)
Anh hiểu thấu ! hơn bao giờ hết
(bán giọng ca, không bán thân mình...)


Cho anh được một lần trân trọng !
Cuộc đời người con gái gió sương...
Vẫn ngan ngát hoa thơm đồng nội
Thoảng đâu đây, hương lúa chín vàng...


Cho anh được một lần mơ mộng !
Gọi tên em, giất ngủ muộn màng...
Hôn thật khẻ lên vầng trán bướng
Phũ bờ môi nồng thắm yêu thương...


Xin tạm biệt, giọng buồn sâu lắng
Anh trở về tràn ngập nhớ thương...
Cho anh gửi chút tình phiêu lãng
Nhớ thương em,  anh lại tìm em...


Buổi tối, ngày 26 tháng 08 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

BÀI THƠ PHÂN NỮA HỒN TÔI

PHÂN NỮA HỒN TÔI...

Phân nữa hồn tôi vụt lên ngàn
Cười đùa mây gió với trăng sao...
Phân nữa hồn tôi hòa thơ nhạc
Lã lơi, cười cợt với nàng thơ...


Phân nữa hồn tôi vụt lên ngàn
Mây ngàn xanh thẳm, bóng trăng trôi...
Vọng tưởng bóng ai trong mây gió !
Gió thổi, mây trôi, hút bóng người...


Cười đùa mây gió với trăng sao
Nghiệt ngả làm sao chữ nợ duyên...
Có phải nợ duyên trong tiền kiếp ?
Hay ta đùa cợt với lòng nhau...


Phân nữa hồn tôi hòa thơ nhạc
Chép nhạc, làm thơ gửi tặng người ?
Gió trăng, mây nước, hồn hiu quạnh
Thầm lặng, ngóng trông một bóng hình...


Lã lơi, cười cợt với nàng thơ 
Duyên nợ phù vân, ảo giữa đời...
Thơ thẩn đi tìm người trong mộng !
Giật mình chợt tỉnh giất mơ si...


Sâu thẳm buồn đau một kiếp người
Chữ tình, chữ nghĩa hóa hư không...
Đêm đến, say mèm bên men rượu
U uất niềm riêng ngập cõi lòng...


Hoài vọng về miền ký ức xưa
Thưở còn cặp sách vất sân trường...
Bên hiên lớp học ve sầu gọi
Thấp thoáng áo ai trắng giảng đường...


Phân nữa hồn tôi là hiện thực !
Nữa đời mái tóc nhuộm khói sương...
Phân nữa hồn tôi là hư ảo !
Nữa đời ảo giác, mộng phù du...


Buổi chiều, ngày 26 tháng 08 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 24 tháng 08 năm 2014

BÀI THƠ ĐIỀU KỲ DIỆU

ĐIỀU KỲ DIỆU...
Người đến trước, họ mang đi một nữa
Tôi đến sau, tôi xin nhận một đời...


Tôi yêu em, điều đó hẳn nhiên rồi !
Tôi không lẩn tránh và không chối bỏ...
Dù đời em vỏn vẹn còn một nữa !
Tôi vẫn yêu em, nguyên vẹn một đời...


Mỗi đời người đều ghi đậm trong tim
(về một người, mình đã từng yêu mến...)
Không một ai có thể lãng quên kỷ niệm !
(cho dù là những kỷ niệm đau buồn...)


Em cũng có một thời say đắm !
Yêu người xưa, người em gọi là chồng...
Em được gì đâu ngoài những ưu sầu
Nổi trăn trở mà người xưa để lại...


Tôi gặp em, dù là người đến sau !
(nghĩ duyên nợ, tôi là người đến trước...)
Tôi trách cuộc đời, phút giây lơ đểnh !
Bỏ quên tôi ! không gặp trước được em...


Người đã đến sao khô khan, cằn cổi !
Trước một bông hoa tươi đẹp của đời...
Với em, tôi không thể nói bằng lời !
Những điều kỳ diệu mà lòng tôi cảm nhận...


Rồi như thế, tôi yêu em sâu đậm !
Nghĩ về em, tôi cảm thấy chưa tròn...
Tôi sẽ sống, yêu thương em trọn vẹn
Hơn người ngày xưa, người của một thời...

Phải, người ngày xưa đã có một thời 
Họ lạnh lùng, dẩm nát trái tim em...


Buổi sáng, ngày 25 tháng 08 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 17 tháng 08 năm 2014

BÀI THƠ GIỮA HAI CHIỀU QUÊN VÀ NHỚ

GIỮA HAI CHIỀU QUÊN VÀ NHỚ...



Ở giữa hai chiều quên và nhớ !
Muốn quên em, mà lại nhớ em...
Có phải yêu thương em chân thật ?
Thế nên anh đứng giữa hai chiều...




Chiều nhớ thương, đêm ngày sâu thẳm
Tình thương em cứ mãi dài thêm...
Dài và sâu tình yêu nổi nhớ
Không hiểu sao ? lại muốn lãng quên...


Quên và nhớ, lao xao trong dạ !
Lững lờ len ngóc, ngách tâm hồn...
Nhớ tột cùng hình bóng của ai ?
Chợt quên lãng nụ cười tươi thắm...


Người ta bảo, yêu trong nhung nhớ
Là tình yêu đẹp tợ trăng sao...
Khó phai tàn theo nhịp thời gian
Anh đoán biết, dường như là vậy...


Thôi thì vậy ! thả dài quên, nhớ
(thương thì yêu, quên lãng thì quên...)
Đến một ngày, anh chọn một chiều 
Chiều thương nhớ, không còn quên lãng...


Ở giữa hai chiều quên và nhớ !
Muốn quên em, mà lại nhớ em...
Có phải yêu thương em chân thật ?
Thế nên anh đứng giữa hai chiều...


Buổi chiều, ngày 17 tháng 08 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

BÀI THƠ ĐỜI MƯA GIÓ

ĐỜI MƯA GIÓ...
(Sau một đêm say, gửi tặng cho em...
Quán Đàn ca Cổ nhạc đêm 16-08-2014)


Đêm về khuya, giữa lòng phố thị 
Nghe em ca "Dạ cổ hoài lang"
"Từ là từ phu tướng
Bảo kiếm sắc phong lên đàng..."


Giọng u uất, nghẹn ngào nức nở
Cung oán than, phận bạc giữa đời...
Khóe mắt buồn lả chả lệ rơi
Má nhòe nhạt, mùi hương son phấn...


"Vào ra luống trông tin chàng
Năm canh mơ màng
Em luống trông tin chàng
Ôi gan vàng quặn đau..."


Thương làng quê nơi em quá đổi
Bởi phận nghèo nên phải tha phương...
Đời mưa gió, một thân lầy lội
Biết em còn giữ được mình không ?


"Đường dù xa ong bướm
Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang...
Mòn đêm luống trông tin bạn
Mỏi mòn như đá vọng phu
Vọng phu vọng luống trong tin chàng
Lòng xin chớ phũ phàng..."


Đời kỷ nữ, long đong, trôi nổi
Đem lời ca rao bán cho người...
Rượu say mềm, lời lẽ trăng hoa
Môi khao khát nụ hôn thèm muốn... 


"Chàng hởi chàng có hay
Đêm thiếp nằm luống những sầu tây
Biết bao thủơ đó đây sum vầy
Duyên sắc cầm đừng lạt phai..."


Anh là khách phong lưu, phiêu bạt
Đêm gió mưa ta gặp gở nhau...
Cảm cảnh nổi phận đời mưa gió
Mượn lời ca làm kế sinh nhai...


"Thiếp nguyện theo chàng
Nguyện cho chàng hai chữ bằng an
Mau trở lại gia đàng
Cho én nhạn hiệp đôi..."

Cho anh được lau khô mắt lệ !
Giọt đau thương phận bạc, má hồng...
Đêm thanh vắng em trao tâm sự
Nổi nhớ thương con trẻ quê nhà...


Đời mưa gió, quê người xứ lạ
Biết tìm ai, cạn tỏ nổi niềm !
Anh uống cạn chung sầu đa cảm
Rượu cạn vò, em hãy gọi thêm...


Buổi trưa ngày 17 tháng 08 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH