Ngày 22 tháng 09 năm 2014

BÀI THƠ BUỒN ĐẾN TỪ ĐÂU

BUỒN ĐẾN TỪ ĐÂU...

Buồn đến từ đâu, tự bao giờ ?
Từ mùa thu trước một chiều mưa...
Lặng ngắm dáng ai gầy thanh thoát
Tóc rẽ bím đôi phũ vai gầy...


Mỗi độ thu về phai sắc nắng
Nắng chiều vàng ánh buổi hoàng hôn...
Tình yêu ập đến trong thương nhớ
Tôi biết yêu em đã gợn buồn !


Buồn đến từ đâu, em biết không ?
Vì yêu lo sợ có một ngày...
Em phải xa tôi về chốn cũ
Tôi biết yêu em đã chớm buồn !


Nếu biết yêu em sẽ phải buồn !
Dặn lòng tôi phải cố quên em...
Ánh mắt, bờ môi, lời em nói
Lòng muốn lãng quên, dạ nhớ hoài...


Nếu biết yêu em sẽ phải buồn !
Tôi về gạn lại nổi nhớ thương...
Làm sao đong hết niềm thương nhớ !
Đành chịu, yêu em hẳn phải buồn...


Buồn đến từ đâu, tự bao giờ ?
Từ mùa thu trước, một chiều mưa...
Ví dầu quên được chiều mưa ấy
Có lẽ, lòng tôi vẫn phải buồn !


Buổi tối, ngày 22 tháng 09 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 21 tháng 09 năm 2014

BÀI THƠ ĐỪNG TUYỆT VỌNG

ĐỪNG TUYỆT VỌNG...
(Từ bài nhạc "Tôi ơi đừng tuyệt vọng" của Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn)



Đừng tuyệt vọng !
Tôi và em đừng tuyệt vọng...
Bởi hồn em ngự trị cõi lòng tôi
Bởi hồn tôi ngự trị cõi lòng em...


Có những nổi buồn như chiếc lá mùa thu
Bất chợt đến giữa mùa thu phai nắng...
Nổi buồn thương suốt ngày đêm ầm ỉ...
Vật vả, âm thầm đốt cháy cõi lòng tôi...



Đừng tuyệt vọng, 
tôi ơi đừng tuyệt vọng...
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông



Có những nổi buồn khi hoàng hôn tắt nắng...
Em thẩn thờ bên khung cửa đợi trông...
Một bóng hình hằn sâu thương nhớ
Chiếm lòng em, vực thẳm ưu hoài...



Đừng tuyệt vọng, 
em ơi đừng tuyệt vọng... 
Em là tôi và tôi cũng là em



Đừng tuyệt vọng, người tôi yêu mến
Em là tôi và tôi vẫn là em...
Hai chúng ta có chung một nổi buồn
Chưa sum hợp bởi đời bày ngăn cách...


Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm...
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế ...
Tôi là ai, là ai, là ai ?
Mà yêu quá đời này...



Có những nổi buồn tôi gửi theo mây gió
Cánh diều bay mang hết nổi buồn đau...
Buồn, thương, nhớ... dịu dần theo ngày tháng
Anh và em còn lại một niềm tin...


Đừng tuyệt vọng, 
tôi ơi đừng tuyệt vọng... 
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng



Đừng tuyệt vọng, em tôi đừng tuyệt vọng
Em và tôi vẫn mãi bình yên...
Em hồn nhiên tôi quên hết ưu tư
Tình yêu đến, bình minh đầy nắng ấm...



Đừng tuyệt vọng, 
em ơi đừng tuyệt vọng...
 Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ 
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu đêm....



Đường dù xa tôi đi không mệt mỏi
Bởi hồn tôi ngự trị cõi lòng em...
Có nổi buồn nhè nhẹ mơn man
Được yêu và hạnh phúc, tháng năm rồi sẽ đến...



Có những nổi buồn, 
em và tôi đừng tuyệt vọng...
Bởi hồn em ngự trị cõi lòng tôi
Bởi hồn tôi ngự trị cõi lòng em...



Buổi sáng ngày 22 tháng 09 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH


Ngày 19 tháng 09 năm 2014

BÀI THƠ EM PHẢI LẤY CHỒNG


EM PHẢI LẤY CHỒNG...
Thân em như hạt mưa sa 
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng cày...
Thân em như hạt mưa rào
Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa...
(Ca dao) 



Người ơi ! em phải lấy chồng
Thân em phận bạc người ơi đừng buồn...
Xin đừng lưu luyến làm chi !
Vùi sâu thương nhớ, em đành lãng quên...


Thương người em đã đợi chờ
Đợi người năm tháng, thân em mỏi mòn...
Em còn có một chút duyên !
Người đành lòng để tháng năm phai tàn...


Đời em đơn chiếc, lạc loài
Thân em như hạt mưa sa giữa trời...
Hạt rơi vào chốn thương yêu
Gặp người yêu quý ! cám ơn phật trời...


Hạt rơi vào ngục a tỳ !
Gặp người quỷ quái ! em đành vương mang...
Còn hơn phải đợi chờ người !
Người như mây gió tan vào hư không...


Em không hờn trách người đâu !
Có duyên, không nợ thôi đành chia tay...
Em xin chúc phúc cho người
Mai sau người gặp..., một người hơn em...


Đành lòng em phải phân ly
Lòng em đau đớn, ruột gan rối bời...
Nhưng không ! phải vậy thôi người...
Đau lòng em cắt mối duyên hững hờ...


Người ơi ! em phải lấy chồng
Thân em phận bạc người ơi đừng buồn...
Xin đừng lưu luyến người ơi
Vùi sâu thương nhớ, em đành lãng quên...


Buổi sáng, ngày 20 tháng 09 năm 2014
Viết theo yêu cầu của một người bạn gái...gửi một anh chàng dở hơi...
Một mối tình đẹp nhưng chết dần theo thời gian...
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 18 tháng 09 năm 2014

BÀI THƠ LÀNG TÔI LÊN PHỐ

LÀNG TÔI LÊN PHỐ
Hoài niệm về một làng quê xa xưa, nơi tôi cất tiếng khóc chào đời
và đã sống một thời ấu thơ với biết bao kỷ niệm đầu đời...



Còn đâu nữa, làng quê xưa cũ
Con đường làng rợp bóng tre xanh...
Lủ mục đồng chiều dắt trâu về
Nghe khoan nhặt sáo diều trong gió...



Những buổi chiều kéo nhau lủ lượt
Lủ chúng tôi ôn tập i tờ...
Gối đầu trên sách vỡ học trò
Trang giấy trắng, tâm hồn thơ dại...



Có những lần rủ nhau đánh lộn
Chia hai phe đánh vật tưng bừng...
Cha đi tìm, roi mây cầm sẳn
Mẹ chạy theo năn nỉ ỉ ôi...



Còn đâu nữa, làng quê xưa cũ
Đồng ruộng xanh mạ mới gieo trồng...
Khuya mẹ thổi nồi xôi nếp mới
Cấy dần công, tình nghĩa xóm làng...



Mùa giáp hạt, lúa đòng đòng trổ
Lủ chúng tôi theo mẹ ra đồng...
Quấn rơm rạ, bù nhìn canh lúa
Cười ngả nghiêng, trêu chọc tưng bừng...



Con lon ton tay cầm dây dọi
Theo chân cha bó lúa ngoài đồng...
Bao hạt lúa vàng tươi đầy ắp
Giọt mồ hôi trên trán mẹ cha...



Còn đâu nữa, làng quê xưa cũ
Mái nhà tranh, vách đất ba gian...
Khói lam chiều tỏa lan chái bếp
Mẹ thổi cơm, gạo mới đầu mùa...



Đêm về trong ánh trăng dìu dịu
Trải vàng tươi sân lúa trước nhà...
Bình trà thơm hoa quỳnh vừa nỡ
Cha ngồi nghe con trẻ học bài...



Lời cha dạy ghi sâu tiềm thức :
 "Là con người phải sống nghĩa-nhân..."
Tôi đã học,  sống theo lời dạy 
Thưở ấu thơ đến lúc trưởng thành...


Làng quê tôi theo dần năm tháng
Đã đổi thay đến mức không ngờ...
Đường làng quê tre xanh rợp mát
Nay đã thành đường nhựa phẳng phiu...



Còn đâu nữa, làng quê xưa cũ
Mái chùa xưa cổ kính rêu xanh...
Đêm trăng rằm, gái trai hò hẹn
Độ nhân duyên dưới bóng phật đường...



Vườn hoa bưởi xưa không còn nữa
Mùi hương hoa sâu đậm tình quê...
Anh trai làng đi vào ký ức
Chị gái quê còn lại trong thơ...


Bờ ruộng xưa xanh màu mạ mới
 Giáp hạt về lúa trổ vàng tươi...
Nay trở thành phố phường náo nhiệt
Người và xe chen chúc mỗi chiều...



Mái nhà tranh đi vào quá khứ
Khói lam chiều tan cõi hư không...
Cơm đầu mùa thơm mùi gạo mới
Dần đi vào một cõi xa xăm...


Vẫn còn đó, vầng trăng vời vợi
Đưa tôi về một thưở ấu thơ...
"Cha đi tìm, roi mây cầm sẳn
Mẹ chạy theo năn nỉ ỉ ôi..."



Buổi sáng ngày 19 tháng 09 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH



Ngày 15 tháng 09 năm 2014

BÀI THƠ CHÚC MỪNG SINH NHẬT

CHÚC MỪNG SINH NHẬT
Cô em +Tam Lephuong  ngày 15 tháng 09 năm 2014
người tôi quen trên Google+ trong những ngày đầu tiên...


Bài thơ Sinh nhật
 Viết giữa mùa thu...
Miền đất phương nam 
Mưa nắng giao hòa...


Vần thơ êm ái
Ý thơ dịu dàng...
Tặng cô em gái
Châu thành Tiền Giang...


Chúc em mạnh khỏe
Xinh tươi duyên dáng...
Nụ hoa hàm tiếu
Sắc hương dâng đời...


Chúc em vui vẽ
Cười suốt cả ngày...
Cho dù em chỉ
Một thân một mình...


Chúc em hạnh phúc
Mai sau gặp được...
Một nữa đời mình
Yêu em trọn vẹn...


Chúc em đạt được
Bao nhiêu ước mơ...
Trở thành hiện thực
Một tương lai gần...


Tiền Giang vào độ
Vườn cây thay lá...
Mầm non nhú chồi
Ra quả tốt tươi...


Xin đời ban tặng
Cho cô em gái...
Bao nhiêu ước nguyện
Thành đạt tương lai...


Bài thơ sinh nhật
Mừng em thêm tuổi...
Tặng người con gái 
Châu thành Tiền Giang...


Buổi tối, ngày 15 tháng 09 năm 2014
Quà Sinh nhật em là quả Vú sữa Lò Rèn ấm áp tình quê hương
Anh NGUYỄN ANH KHANH