Ngày 18 tháng 04 năm 2014

BÀI THƠ TÓC DÀI

TÓC DÀI...
Tóc dài hờ hững buông lơi
Sợi thương, sợi nhớ, sợi trông, sợi chờ...


Anh thương, mái tóc em dài
Thoảng hương con gái, tháng ngày xa xưa...
Chiều chiều, mẹ gội cho em
Thơm hương hoa bưởi, hoa chanh ngọt ngào...


Em ngồi hong tóc bên hiên
Mỗi khi chiều xuống, hoàng hôn đến dần...
Gió lùa qua mái tóc mây
Gió mơn man suối tóc đen hững hờ...


Dòng sông bên lỡ, bên bồi
Con sông nước lớn, nước ròng mỗi đêm...
Lủy tre lấp lánh trăng tròn
Bờ đê lộng gió, câu hò giao duyên...


Bây giờ em đã lớn khôn
Tóc dài, dài mãi..., theo dòng thời gian...
Hương thơm hoa bưởi, hoa chanh
Thành hương con gái tuổi xuân đương thì...


Tóc dài hờ hững buông lơi
Sợi thương, sợi nhớ, sợi trông, sợi chờ...
Bao nhiêu sợi tóc đen huyền !
Là bao thương nhớ, nhớ thương tóc dài...

Thân tặng Em gái +Luyện Phương Thu 


Buổi tối, ngày 18 tháng 04 năm 2014
Anh NGUYỄN ANH KHANH  

Ngày 17 tháng 04 năm 2014

BÀI THƠ THƯƠNG NGƯỜI


THƯƠNG NGƯỜI...
Thương người như thể thương thân
Thân tôi mặc kệ, chỉ lo thân người...


Thương người, 
một nắng hai sương
Cô đơn hiu quạnh, 
lao đao đường đời...


Thương người, 
dáng mõng nữa vời
Thanh tao khuôn mặt, 
nụ cười xinh tươi...


Thương người, 
giọng nói sẽ sàng
Lặng nghe, thấu hiểu,
nổi niềm riêng tư...


Thương người,
ngấn cổ cao tròn
Thắt đôi bím tóc,
tôi thương nhớ hoài...


Thương người, 
năm tháng đợi chờ
Đâu là hạnh phúc, 
nữa đời đã qua...


Thương người,
người hãy chờ tôi
Tôi còn rong rủi,
lo toan cho người...


Tôi đi, 
hơn nữa đời người
Khó khăn trở ngạy,
cúi đầu nhìn tôi...


Tôi đi,
gần trọn đời người
Đắng cay ngọt nhạt,
đã từng trải qua...


Tôi người,
sống tốt cho đời
Ưu tư thầm lặng,
lo người mình thương...


Thời gian,
không thể ngừng trôi
Với tôi không thể,
đợi chờ nữa đâu...


Tôi về,
chăm sóc cho người
Yêu thương trọn vẹn,
nữa đời người thôi...


Lời tôi,
thành thực xưa nay
Một lời đơn giản :
"Tôi thương yêu người..."


Sáng ngày 17 tháng 04 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 15 tháng 04 năm 2014

BÀI THƠ GỬI NGƯỜI NGÀY XƯA

GỬI NGƯỜI NGÀY XƯA
Đành thôi, có nợ không duyên
Có duyên, không nợ, kiếp này xa nhau...


Bài thơ "Hoa bưởi Vườn xưa"
Khắc ghi kỷ niệm một thời yêu nhau...
Con đường anh đến nhà em
Dấu chân kỷ niệm, thời gian dễ nhòa...


Em giờ hạnh phúc ấm êm
Tay bồng, tay bế con ngoan bên chồng...
Chiều đông, băng tuyết phũ dầy
Ngắm hoa Tu líp, nhớ thương quê nhà...


Nhớ bông hoa bưởi ngày xưa
Cánh hoa trăng trắng, hương thơm ngọt ngào...
Lá xanh, xanh ngát ân tình
Vườn xưa ước hẹn nợ duyên thề nguyền...


Đành thôi, có nợ không duyên !
Có duyên, không nợ, kiếp này xa nhau...
Dù sao vẫn mối tình đầu 
Đẹp như hoa bưởi, vườn xưa thưở nào...


Anh giờ vẫn sống yên vui
Một sương, hai nắng, lo toan cho đời...
Tóc xanh một thưở bềnh bồng
Giờ đây đã bạc phôi phai tháng ngày...


Nợ đời liền với nợ duyên
Đa mang duyên phận, vẹn lo đôi bờ...
Thôi thì thương trọn đôi bờ
Bờ sâu tình nghĩa, bờ sầu nhớ thương...


Vẫn còn một bến bờ xưa
Hương thơm hoa bưởi, ngàn năm nhớ hoài...


Buổi sáng ngày 16 tháng 04 năm 2014
Gửi cho người "Hoa bưởi Vườn xưa" 
Trần Thị Ngọc Dung - Hà Lan
(1978 - 2014)
NGUYỄN ANH KHANH

BÀI THƠ MƯỜI BỐN NĂM RỒI BẶT TIN EM

MƯỜI BỐN NĂM RỒI BẶT TIN EM
Tháng tư mùa hạ, chiều mưa
Đưa anh về lại nhớ thương năm nào...


Thư hởi, bây giờ em ở đâu ?
Xa em từ dạo tóc còn xanh...
Đến nay đã bạc màu sương khói
Mười bốn năm rồi bặt tin em...


Anh nhớ làm sao đất Đông Hà  
Ngày đầu anh đến huyện Triệu Phong...
Tháng tư nắng cháy da đen sạm
Cồn cát, phi lao gọi gió Lào...


Anh nhớ làm sao buổi tan ca
Gặp em trọ trẹ giọng miền trung...
Líu lo, ríu rít như chim sẽ
Tóc xõa ngang vai, má bầu bầu...


Nhớ mãi những lần anh tìm em
Bến Hải dòng sông cắt hai miền... 
Hiền Lương cầu sắt dầy nổi nhớ
Một thời khói lữa đất quê em...


Vĩnh Linh quê em bãi cát dài 
Cửa Tùng cát trắng, sóng trong xanh...
Vĩnh Mốc một thời anh thương nhớ
Dáng người con gái đất miền trung...


Sài Gòn chiều nay mưa rả rít
Gợi nhớ trong anh một bóng hình...
Về người con gái quê Quảng trị
Đã có một thời anh mến thương...


Thư hởi, bây giờ em ở đâu ?
Xa em từ dạo tóc còn xanh...
Đến nay đã bạc màu sương khói
Mười bốn năm rồi bặt tin em...


Chiều mưa, chợt nhớ  Người con gái
 mang tên Nguyễn Thị Thư  Vĩnh Mốc - Vĩnh Linh - Quảng Trị
(1999 - 2014)
Chiều ngày 15 tháng 04 năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH

Ngày 14 tháng 04 năm 2014

BÀI THƠ SINH NHẬT MÂY HỒNG

MỪNG SINH NHẬT MÂY HỒNG
Chúc mừng Sinh Nhật Cô Em gái +Mây Hồng
Ngày 14 Tháng 04 Năm 2014


Tháng tư đầu mùa hạ 
Ngày em sinh ra đời...
Hà Nội vào mùa hoa
Loa Kèn nỡ trắng phố...


Anh nhớ về Hà Nội
Đường phố trắng màu hoa...
Hay nhớ người Hà Nội 
Sống bất khuất kiên cường...



Nhớ ai ? người Hà Nội
Thướt tha vạt áo dài...
Mặt nghiêng che nón lá
Đẹp duyên dáng mặn mà...


Tháng tư mừng Sinh nhật
Cô em gái Hà Thành...
Anh chúc em tươi thắm
Duyên dáng những mùa hoa...


Chúc mừng Sinh Nhật Cô em Mây Hồng
Ngày 14 Tháng 04 Năm 2014
NGUYỄN ANH KHANH


BÀI THƠ NHỮNG NGÀY VẮNG EM CỦA PHAN TRUNG THÀNH

NHỮNG NGÀY VẮNG EM
Thơ Phan Trung Thành


Những ngày vắng em... 
Anh như ngọn gió về đâu trên mọi lối xa vắng em
Cầm chiếc lá trên tay, mùa thu gọi tên người xa thẳm...
Trên đường đời em đang ở đâu ?


Có nhớ anh !
Có nhớ anh một ngày mong đợi ?
Hãy yêu anh như mẹ...
Hãy yêu anh như chị...
Và hãy yêu anh như tấm lòng em đã nghĩ về anh...


Ta sẽ đi về, yêu thương tràn đầy như mùa nước dâng trên cánh đồng...
Anh vốc từng hạt mưa cho em, cho em những cánh chuồn ấu thơ
Và cho em ánh mắt dịu hiền ấm áp
Cả những ngày mưa nắng quanh em...


Buổi tối ngày 14 tháng 04 năm 2014
Thơ Phan Trung Thành - Nhạc Hà Mai Tân - Ca sĩ Dzoãn Minh
NGUYỄN ANH KHANH
Sưu tầm 

MẸ TÔI - HÀ ANH TUẤN

ALBUM RU ANH - HƯƠNG LAN - GIAO LINH

RU ANH - LỜI KHANG NHI - NHẠC THU HƯỜNG

RU ANH - VŨ ĐỨC - DON HỒ

Ngày 13 tháng 04 năm 2014

BÀI THƠ HOA SEN TRẮNG

HOA SEN TRẮNG
(Kỷ niệm Tháp Mười - Đồng Tháp)

Sáng mờ sương giăng phũ
Mái chèo khua làn nước...
Thuyền nan trôi lơ lững
Khoan thai dạo hồ sen...


Ngắm nhìn hoa sen trắng
Cánh trong trắng nỏn nà...
Nhụy vàng thơm e ấp
Lung linh hạt sương mai...


Nước hồ xanh leo lẻo
Dăm chú ếch tung tăng...
Trên lá sen xanh biếc
Gương sen nhụy nhú chồi...


Chợt thấy lòng phẳng lặng
Lợi danh chẳng mơ màng...
Cỏi trần gian tục lụy
Đắm chìm kiếp hư không...


Muốn quên hết thị phi
Rong chơi cuối cuộc đời...
Nợ duyên xin bỏ lại
Cho người cỏi nhân gian...


Không giận hờn, trách móc
Chẳng cần thiết nhớ thương...
Tâm tịnh, lòng thanh thoát
Phiêu diêu dạo cuộc đời...

Sáng ngày 13 tháng 04 năm 2014
Huyện Tháp Mười - Tỉnh Đồng Tháp mùa sen nỡ rộ...
NGUYỄN ANH KHANH