Powered By Blogger

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

BÀI THƠ TỰ TÌNH

TỰ TÌNH
"Non cao những ngóng cùng trông
Suối tuôn dòng lệ chờ mong tháng ngày
Xương mai một nắm hao gầy
Tóc mây một mái đã đầy tuyết sương..."
Tản Đà - Nguyễn Khắc Hiếu



Chiều nay, trời đổ mưa giông
Mưa rơi nặng hạt mịt mờ ngoài hiên
Không gian một cõi quạnh hiu  
Cô đơn buồn bả, một thân, một mình...



Đường trần đi hết nửa đường
Nửa đường còn lại sao xa ngút ngàn
Xác thân mõi mệt, chán chường !
Con tim loạn nhịp, từng hồi đập nhanh...  



Lê thân đi nốt đường đời
Mất dần phương hướng, tương lai xa dần
Bực mình, muốn hỏi cao xanh :
"Cái buồn dai dẳng, bám theo tôi hoài !..."



Phải chăng cứ mỗi vần thơ 
Là buồn, là nhớ, là yêu một người...
Là trông, là đợi, là chờ !
Người chờ, người đợi, ngày đêm bơ phờ...



"Sương mai một nấm hao gầy
Tóc mai một mái đã đầy tuyết sương..."
Đường trần muôn nẻo ngược xuôi
Lòng trần một cõi ngổn ngang ân tình...



Sân trường t thuở tóc xanh
Trót thương tà áo thướt tha nắng chiều
Biết buồn nên biết làm thơ
Thơ buồn từ dạo biết thương yêu người...



Đến nay đã bạc mái đầu
Gặp người, tôi ngỡ như người ngày xưa
Yêu người, yêu trọn đời người 
Lòng tôi đã quyết... là tôi yêu người !



Bao nhiêu sóng gió cuộc đời 
Gian nan, vất vả, đắng cay, nhọc nhằn
Tôi xin nhận hết thay người 
Người xưa trọn vẹn, người nay vẹn tròn...



Buổi chiều ngày 09 tháng 10 năm 2014
Một buổi chiều mưa giông...
NGUYỄN ANH KHANH


Ca khúc "TƯỞNG NIỆM"
Sáng tác : Trầm Tử Thiêng     Tiếng hát : Nguyên Khang


Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

BÀI THƠ MÙA HOA MUA TÍM

MÙA HOA MUA TÍM
(Hoa Sim tím)


Chiều cao nguyên gió se se lạnh
Tiếng suối reo, róc rách bên đường
Đường quanh co lượn quanh triền núi
Ngút ngàn thông xanh thẳm đất trời...



Vạt nắng chiều xuyên qua khe đá
Mùa hoa Mua nỡ tím núi đồi
Chiều sương khói mờ giăng thung lủng
Bồi hồi lòng lử khách phương nam...


Tôi lặng ngắm hoa Mua màu tím
Cánh mõng manh nhụy thướt tha vàng
Đẹp hoang sơ, chơn chất, hồn nhiên
Màu tím đậm tình yêu chung thủy...


Lòng lử khách hồ như say đắm
Giữa màu hoa Mua tím lưng đồi
Chiều đại ngàn, núi rừng lộng gió
Bên tách trà nghe kể chuyện xưa...


"Lòng cô gái thủy chung, son sắc
Mắt dõi theo hình bóng người yêu...
Mùa chinh chiến ra đi biền biệt
Ngày trở về mờ mịt khói sương..."



"Bao thương nhớ hòa dòng nước mắt
Thấm sâu vào mặt đất yêu thương
Rồi từ đó có loài hoa tím
Màu nhớ thương, chung thủy, đợi chờ..."



Cô sơn nữ lưng gùi thoan thoát
Lưng chừng đồi hái nụ chè tươi
Miệng mỉm cười chào khách phương xa
Nét duyên dáng, bông hoa sơn cước...



Tôi đi giữa đồi hoa Mua tím
Lòng vấn vương, thương nhớ một người...
Cánh hoa Mua màu tím thủy chung
Tôi vẫn nhớ, người chờ tôi nhé...



Buổi chiều ngày 08 tháng 10 năm 2014
Kỷ niệm chuyến tham quan"Làng Cù Lần" - Đà Lạt
NGUYỄN ANH KHANH



Ca khúc "CÁNH ĐỒNG HOA MUA TÍM"
Sáng tác : Hồng Xương Long     Tiếng hát : Đan Trường


Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

BÀI THƠ CHỜ EM TAN TRƯỜNG

CHỜ EM TAN TRƯỜNG
Một buổi chiều chờ em trước cửa sân trường...



Chờ em, tôi vẫn cứ chờ !
Sân trường vắng lặng, cửa trường lặng im...
Ô hay, sao lạ lùng ghê !
Em không có tiết ? hay em bệnh rồi ?


Bao lần muốn gọi phone em 
Nhưng thôi, không gọi vì tôi muốn chờ
Chờ em trước cổng sân trường
Để tôi trở lại thuở còn sinh viên...


Cây si già giữa sân trường
Xem ra cũng chả hơn tôi chút nào !
Ngày ngày nắng hạn, mưa rào
Chờ em, chờ mãi ! riết rồi cũng quen...



Mà thôi, kỷ niệm xa rồi
Đôi khi chợt nhớ muốn quay trở về...
Nhất là trong buổi chiều nay
Khi tôi đứng đợi em tan trường về...



Chờ em, để thấy bóng hình
Dáng cô giáo trẻ thướt tha đi về
Một phần muốn thấy mặt em !
Xinh tươi duyên dáng hay đang héo sầu...



Nhìn quanh phố xá đông vui
Đâu đâu cũng có dáng hình của em
Vai gầy, tóc lọn bím đôi
Chao ôi ! tôi nhuốm bệnh hoang tưởng rồi...



Ông trời cũng khéo trêu người 
Rào rào ông lại đổ mưa nữa rồi...
Cũng may mưa nhẹ hạt thôi
Bằng không tôi đã ướt mem thân gầy...


Thôi tôi không đợi em đâu !
Tôi về quán cũ một mình buồn tênh...
Ly cà phê đá cũng buồn !
Nhớ em, từng ngụm chát ngầm đôi môi...


Nhớ em, nhớ miệng em cười
Mắt nhìn nhè nhẹ hồn tôi thẩn thờ
Nhớ em, giọng nói sẽ sàng
Chừng như em hiểu nổi lòng của tôi...


Trời chiều nặng hạt mưa rơi 
Quán buồn vắng khách, tôi buồn vắng em
Phải chăng phần số an bày ?
Nợ duyên tìm đến, tôi yêu em rồi...


Chờ em, tôi vẫn cứ chờ !
Sân trường vắng lặng, cửa trường lặng im...
Ô hay, sao lạ lùng ghê !
Em không có tiết ? hay em bệnh rồi ?


Buổi sáng, ngày 02 tháng 10 năm 2014
Một buổi chiều mưa ở thành phố Thủ Dầu Một - tỉnh Bình Dương
NGUYỄN ANH KHANH



Ca khúc "NGƯỜI EM VĂN KHOA" 

Sáng tác :  Châu Kỳ - Tiếng hát : Phạm Duy Quang


Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

BÀI THƠ NHỚ HÀ NỘI MÙA HOA CÚC

NHỚ HÀ NỘI MÙA HOA CÚC
Tháng mười  đã về, phố phường Hà Nội tràn ngập màu hoa cúc...


Tôi thả hồn về con phố nhỏ
Nhớ se se cái lạnh cuối thu...
Tháng mười về mùa hoa cúc nỡ
Nắng ban mai như dịu dàng hơn...


Làng Ngọc Hà rợp trời hoa cúc
Tươi sắc màu óng ả nắng thu...
Đỏ, tím, vàng..., khoe sắc đưa hương
Hoa cúc trắng nỏn nà tinh khiết...


Tôi nhớ mãi phố phường Hà Nội
Dọc vĩa hè cúc nỡ vàng tươi...
Cơn gió nhẹ cuối thu phe phẩy
Cánh hoa tươi lay động lòng người...


Trời Hồ Tây ngày xưa thật đẹp
Gió lăn tăn gợn sóng mặt hồ...
Tháp Bút giữa màu trời xanh biếc
Nhớ người xưa, phóng bút đề thơ...


Hồi ức nhớ về con phố cũ
Ngõ ngày xưa hai buổi đi về...
Bát canh rêu, đĩa lợn hấp hành
Ấm áp lòng, người ở phương nam...


Tôi nhớ mãi tình người Hà Nội
Những buổi chiều dạo phố với em...
Uống cà phê quán nhỏ ven đường
Nghe em kể về người Hà Nội...


Tháng mười về mùa hoa cúc nỡ
Nghe xôn xao trong cõi lòng tôi...
Có một mùa hoa cúc yêu thương
Trong ánh mắt người em Hà Nội...


Tôi thả hồn về con phố nhỏ
Nhớ se se cái lạnh cuối thu...
Hoa cúc trắng nhà em nỡ rộ
Hà Nội ơi, nhớ mãi trong lòng...


Buổi sáng, ngày 01 tháng 10 năm 2014
Kỷ niệm công tác Hà Nội tháng mười năm 1998
NGUYỄN ANH KHANH


Ca khúc "HÀ NỘI MƯỜI HAI MÙA HOA"
Sáng tác : Giáng Son      Tiếng hát : Thu Phương


BÀI THƠ MỘT KIẾP PHONG SƯƠNG

MỘT KIẾP PHONG SƯƠNG

Người còn chỉ một mảnh tình !
Đem rao bán giữa chợ đời bon chen
Người mua, kẻ bán nhộn nhàng
Người chê, kẻ trách, người thương, kẻ hờn...



Người chê, một kiếp phong sương 
Sáng, trưa, đêm đến..., đánh rơi đời mình !
Người thương phận bạc má hồng
Phong ba, trôi nổi chông gai đường đời...


Hồng nhan kiếp phận đa đoan
Vui cùng men rượu, tay tiên chuốc mềm
Lưng chừng nữa tỉnh nữa say !
Đào nguyên mở cửa, tiên nga đợi chờ...



Lọ là tài tử giai nhân
Đêm vui, vui suốt thâu canh chưa tàn
Thấm say men rượu, men tình
Áo xiêm buông trễ, bờ vai hững hờ...


Dìu nhau lên đỉnh vu sơn
Xác thân lồ lộ, thịt da nỏn nà
Long lanh đôi khóe mắt đào
Ửng hồng đôi má, miệng hoa gợi mời...



Lã lơi giọng nói ân tình
Ru hồn phách kẻ phong lưu đêm trường
Vòng tay ôm xiết hình hài 
Suối tình tuôn đổ, ái ân ngập tràn...



Đêm nay ta uống mềm môi !
Lãng quên hết những ưu tư, buồn phiền...
Nào em, ta hãy cùng nhau
Say trong men rượu, đắm trong men tình... 



Buổi tối, ngày 30 tháng 09 năm 2014
Một buổi tối ở quán Đàn ca Cổ nhạc...
NGUYỄN ANH KHANH


Ca khúc "NHỮNG NGÀY MƯA GIÓ" 
Sáng tác : Bảo Chấn     Tiếng hát : Ngọc Lan