NHỚ NGƯỜI TÓC THẢ SÂN TRƯỜNG
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm 2014
Tôi về thăm trường cũ chợt nhớ về một kỷ niệm đẹp của tình yêu thuở học trò...
"Nhớ người tóc thả sân trường
Sao em gom hết nổi lòng của tôi
Ngày nay xuôi ngược đường đời
Nhớ người thả tóc sân trường ngày xưa..."
Đêm nằm nghe giọng thơ ngâm
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm 2014
Tôi về thăm trường cũ chợt nhớ về một kỷ niệm đẹp của tình yêu thuở học trò...
"Nhớ người tóc thả sân trường
Sao em gom hết nổi lòng của tôi
Ngày nay xuôi ngược đường đời
Nhớ người thả tóc sân trường ngày xưa..."
Đêm nằm nghe giọng thơ ngâm
Gối đầu lên sách nhớ về trường xưa
Thuở còn tập vỡ vắt lưng
Bỏ quên lớp học đi tìm vần thơ...
Vần thơ trốn vạt nắng chiều
Nép theo tà áo thướt tha sân trường
Ngủ quên trên sợi tóc mai
Tóc người buông thả ngang vai hững hờ...
Tôi từ dạo biết tương tư
Thường hay lui tới gốc cây si già
Đợi chờ hồi trống tan trường
Dõi trông theo dáng người tan trường về...
Ông trời khi nắng, khi mưa
Riêng tôi vẫn vậy, chờ ai tan trường
Cây si như hiểu lòng tôi !
Cành che nắng đổ, cành che mưa rào...
Con đường từ dạo nhớ người
Dường như ngắn lại không dài ra thêm...
Để tôi đi chậm ngắm nhìn
Dáng ai thon thả, thướt tha đi về...
Tôi từ dạo biết thương người
Vần thơ bay bỗng hồn thơ học trò
Đêm về thao thức làm thơ
Lãng quên bài học, sách buồn ngẩn ngơ...
Giờ chơi dạo bước sân trường
Ngủ vùi băng đá gốc cây phượng hồng
Phượng hồng từng cánh rơi rơi
Báo năm cuối khoá, ngày thi cận kề...
Người đi, sách vỡ buồn theo
Hành lang lớp học vắng người quạnh hiu
Sân trường bỗng hoá trầm tư
Nhớ ai thả tóc thướt tha nắng chiều...
Nhớ ngày Nhà giáo năm xưa
Thầy cô thấu hiểu nổi niềm yêu thương
Lời khuyên theo suốt đời tôi :
"Tương lai nuôi dưởng tình yêu học trò..."
Từ tôi dạo ấy nên người
Hồn thơ hoà quyện bước đi cùng đời
Trải qua bao nổi thăng trầm
Vần thơ vẫn đẹp như người ngày xưa...
Ngày xưa thả tóc sân trường
Gốc cây, băng đá khắc ghi bóng người
Ngày nay tóc thả cho chồng
Người vui ngày tháng sống xa quê nhà...
Buổi tối, ngày 2o tháng 11 năm 2014
Kỷ niệm một thời áo trắng, sân trường...
NGUYỄN ANH KHANH
Ca khúc "TUỔI MƯỜI BA"
Thơ : Nguyên Sa Nhạc : Ngô Thuỵ Miên Tiếng hát : Vũ Khanh
Đêm về thao thức làm thơ
Lãng quên bài học, sách buồn ngẩn ngơ...
Giờ chơi dạo bước sân trường
Ngủ vùi băng đá gốc cây phượng hồng
Phượng hồng từng cánh rơi rơi
Báo năm cuối khoá, ngày thi cận kề...
Người đi, sách vỡ buồn theo
Hành lang lớp học vắng người quạnh hiu
Sân trường bỗng hoá trầm tư
Nhớ ai thả tóc thướt tha nắng chiều...
Nhớ ngày Nhà giáo năm xưa
Thầy cô thấu hiểu nổi niềm yêu thương
Lời khuyên theo suốt đời tôi :
"Tương lai nuôi dưởng tình yêu học trò..."
Từ tôi dạo ấy nên người
Hồn thơ hoà quyện bước đi cùng đời
Trải qua bao nổi thăng trầm
Vần thơ vẫn đẹp như người ngày xưa...
Ngày xưa thả tóc sân trường
Gốc cây, băng đá khắc ghi bóng người
Ngày nay tóc thả cho chồng
Người vui ngày tháng sống xa quê nhà...
Buổi tối, ngày 2o tháng 11 năm 2014
Kỷ niệm một thời áo trắng, sân trường...
NGUYỄN ANH KHANH
Ca khúc "TUỔI MƯỜI BA"
Thơ : Nguyên Sa Nhạc : Ngô Thuỵ Miên Tiếng hát : Vũ Khanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét